HitmanNlh's Blog











{31/10/2008}   Thư của Rô-mê-ô gửi Juy-li-ét

Bệnh viện… ngày… tháng… nãm

Juy-li-ét nàng hỡi! Lại một lần nữa, nhý cả triệu lần, ta muốn kêu lên rằng ta yêu nàng. Trái tim ta, miếng phổi ta, tảng gan ta, túi dạ dày ta cùng với tất cả các bộ phận có liên quan thuộc về nàng mãi mãi. Không gì có thể lay chuyển ðýợc tình yêu ðó, và tại sao lại lay chuyển chứ? Nếu nhý “Trýớc sắc ðẹp của nàng, mặt trời sẽ ngừng mọc, tinh tú sẽ lu mờ và thần công lý sẽ bẻ gãy lýỡi gýõm thiêng liêng mà quỳ dýới chân nàng” ðúng nhý Sếch-xpia đã viết thì tại sao ta lại không nghe lời ông ấy. Ta kháng cự làm gì. Tình yêu của hai ta là bất tử. Nó výợt lên không gian, thời gian và mọi tên gian (chắc nàng cũng biết), những tên gian ở ðâu cũng có, kể cả ái tình). Chúng ta là mãi mãi. Chúng ta sẽ làm cho các từ ly dị, cằn nhằn, theo dõi, lục túi, xem trộm tin nhắn điện thoại hoặc tra khảo nhau khi về khuya không còn đất sống trong hạnh phúc gia đình. Juy-li-ét nàng hỡi! Ta chýa khi nào nghi ngờ, và cho phép kẻ nào nghi ngờ tình yêu bất diệt của hai đứa. Một số vở kịch về Rô-mê-ô và Juy-li-ét ðýợc dàn dựng cẩu thả, một số bộ phim về Juy-li-ét và Rô-mê-ô dùng tài tử già, ðiều ðó không hề ngãn cản hai chúng ta ði vào truyền thuyết của nhân loại và ðọng lại ở ðó một cách kiêu hùng. Juy-li-ét bé bỏng! Nếu chúng ta cýới nhau, chắc chắn tình yêu sẽ trở nên tuyệt ðỉnh. Nhýng muốn thế thì phải cýới. Muốn cýới phải có mặt. Muốn có mặt phải tới dự. Toàn thế giới ðều biết khi nàng tỉnh dậy thì ta đã uống thuốc độc nằm đó. Tâm hồn ta không thể tới dự ðýợc, còn một thể xác dù cao quý đến đâu, nhýng bất động thì có tới cũng chả ích gì. Vậy là nàng bèn vội vã uống thuốc và cũng đi luôn. Ðám cýới không thành. Tình yêu tan tành nhý cái bình pha lê rõi từ ngọn cây ðầy hoa xuống ðất. Nhýng thực ra không phải thế, Juy-li-ét nàng hỡi! Ta biết thực ra, câu chuyện ðõn giản và có sức sống, có giá trị nhân bản hõn nhiều. Và bi kịch hõn nhiều. Nàng lao tới chỗ Rô-mê-ô ðể làm ðám cýới. Lao bằng ðôi chân trần xinh xinh, bé nhỏ, trãng trắng nhý ðôi cánh chim câu. Mắt nàng mở to, miệng nàng hé ra, tóc nàng tung bay nhý một thiên thần. Nhýng ðýờng thì dài (ðýờng của các cặp tình nhân chân chính, khốn khổ thay, bao giờ cũng dài). Do ðó nàng ðói, nàng cần phải ãn. Ôi cuộc sống, ôi hạnh phúc, ôi tình yêu. Ta cầu trời có một cách gì để không ăn vẫn nhảy múa, vẫn tay trong tay, vẫn ngồi dýới trãng và nói những lời có cánh. Nhýng cái cách thanh cao rực sáng ấy chýa ðến. Và chúng ta vẫn cứ phải nhẫn nhục ãn trong khi chờ ðợi. Nàng muốn ãn, vì thứ nhất nàng đói. Không có gì thuộc về con ngýời mà xa lạ ðối với nàng. Thứ hai, nàng quá hiểu rằng nếu không ãn thì trong ðám cýới cô dâu và chú rể chả còn sức ăn gì. Họ bị chìm ngập trong chúc tụng và trong việc chào bàn, họ kiệt sức vì cắt bánh và vì đếm phong bì. Tất cả sách vở đều căn dặn ăn trýớc là khôn trong mọi vấn ðề, ðặc biệt là vấn ðề cýới xin. Cho nên nàng ðýa mắt nhìn quanh. Tìm một chỗ ãn hợp khẩu vị, hợp thời gian và hợp túi tiền. Kia rồi, một quán bún bò ở ven ðýờng. Một quán quen thuộc, thân thýõng và thuận tiện nhý hàng trãm hàng ngàn quán ãn trong kinh thành cổ kính. Juy-li-ét dịu dàng khép nép nhý bản chất quý tộc của nàng, ngự xuống một chiếc ghế ðẩu nhựa và gọi một tô. Nàng còn nhỏ nhẹ dặn kỹ bà bán hàng là giò nạc. Vì bún bò, nhý sử sách ðã viết, có loại nạc, loại gân, loại mỡ và loại bèo nhèo. Tất cả các loại đều bình ðẳng với nhau và sự phân biệt hay ðối xử bất công ðều là tội ác. Nàng kêu nạc chỉ vì nàng thích nạc, chứ chẳng có ngụ ý gì nhý các nhà phê bình nghệ thuật hay ðồn thổi. Sau ðó, khi tô bún ðýợc býng ra, Juy-li-ét cũng xử sự nhý hàng triệu thiếu nữ thành phố rõi vào hoàn cảnh ðó. Nàng ãn. Nhýng là một tiểu thý khả ái, sự ãn của nàng mới quyến rũ làm sao. Cách cắn của nàng ðầy thõ mộng, cách nhằn xýõng của nàng ðầy tinh tế và cách trộn rau sống của nàng ðầy kiều diễm. Đấy không phảinhai, nuốt thông thýờng. Ðấy là kiệt tác. Ãn xong tô bún, nàng lau miệng bằng cái khãn tay trắng muốt do ta tặng, có thêu hai con chim bồ câu ðang ngậm mỏ. Ðấy là một chủ ðề vĩnh cửu, ta mua trên phố Hàng Ðào. Khãn thoang thoảng mùi nýớc hoa vì rất ít khi dùng đến để lau. Với tình yêu, khãn thýờng ðể vẫy. Rồi nàng gọi thêm một tô nữa. Có ba lý do để làm việc này. Nàng còn đói, tô quá ngon và giá quá rẻ. Mặc dù chýa khi nào là một thiếu nữ tính toán, nàng vẫn hiểu hôn nhân còn dài, và sự phát sinh chi phí sẽ diễn ra ngay sau ðám cýới, phát sinh ðến ðầu bạc rãng long, và chẳng có gì hại khi tiết kiệm sớm. Cách tiết kiệm dễ chịu nhất là gặp gì rẻ thì hãy ãn thêm. Thế là Juy-li-ét của ta làm tô bún thứ hai. Ít thịt, ít bún hõn nhýng vẫn giữ nguyên rau sống. Rau sống là một thực phẩm rất ðẹp da. Ãn xong, nàng ðứng dậy, nàng lại chạy tiếp ðến chỗ Rô-mê-ô, ðến chỗ hai họ, ðến chỗ cả trái ðất ðang chờ. Nếu Rô-mê-ô và Juy-li-ét cýới ðýợc nhau, chả có ai còn lý do để trì hoãn. Nhýng số phận thật là tàn ác. Hạnh phúc thực là mong manh, cuộc ðời thật là bất công. Mới chạy vài trãm mét, bụng nàng sôi lên. Một kiểu sôi hoàn toàn khác lối sôi của trái tim, của trí tuệ. Một kiểu sôi có tên rất tầm thýờng, không chút nên thõ và lãng mạn, có tên thô lỗ là tiêu chảy cấp. Juy-li-ét nàng hỡi! Ta sẽ chỉ nhắc tới cái danh từ kém tế nhị ðấy một lần thôi. Vì nó hoàn toàn týõng phản với vẻ ðẹp và sự thánh thiện của nàng. Nhýng bệnh tật thì phải chữa, muốn chữa phải gọi ðúng tên. Vậy là nàng chạy thẳng vô phòng cấp cứu. Chạy với tốc ðộ mà con nai, con báo cũng phải thèm thuồng. Chạy tới nõi, nàng ngã vật ra, và ở trong ðó mýời ngày liên tiếp. Juy-li-ét nàng hỡi! Vậy là ðám cýới của chúng ta không thành. Tình yêu của chúng ta gián đoạn. Một tô rýỡi bún bò, cộng thêm hai phần rau sống rửa qua loa đã giết hại tình yêu một cách dã man. Chắc ta không cần nói với nàng là ta buồn và ðau khổ thế nào. Trái tim ta ðã nát nhừ nhý canh bún. Nhýng ta vẫn ðợi nàng. Bệnh tật rồi sẽ qua ði. Chỉ có tình yêu là bất diệt.

BONUS

Chuyện tình Romeo và Juliet trên ban công

Ðó là mot ðêm không … nắng, trãng cao và sao chi chít, trên cành chim hót líu lo: ” QUẠẠẠ… QUẠẠẠ.!!!”

Romeo trèo týờng vào nhà Juliet…

Trên ban công…

Juliet: – Romeo, chàng có biết không từ khi em gặp chàng em chỉ yêu có mình chàng và con Milu nhà em thôi…. Ôi… Romeo, hỡi… Romeo, giờ này chàng đang ở đâu???

Romeo: – Ta ðây, Romeo em của Ronaldo, cháu của Roberto Carlos, ngýời yêu của nàng ðây…

Juliet: – Ôi, chàng ðấy ý ??? Em ðang tỉnh hay mõ ðây??? Làm sao chàng có thể vào ðýợc ðây khi mà bố em ðã thả 2 con chó ðói ngoài kia???

Romeo: – Ta ðýờng ðýờng là 1 trang nam tử… ðầu ðội mũ chân ði dép tổ ong mà phải sợ 2 con chó to còi ấy à???

Juliet: – Chàng làm thế nào mà hay vậy?

Romeo: – Ờ… thì…ðể vào ðýợc ðây ấy, ðể cái thằng ngýời yêu của em nó vào ðýợc ðây ấy, ta ðã phải biếu không 2 con chó nhà nàng 1 chiếc tất có lỗ của ta, vậy mà chúng còn nhẫn tâm xin thêm… 1 mảnh vải quần (ở chỗ mà ai cũng biết là chỗ nào ðấy!)

Juliet: – Hix hix, chắc chàng uất chúng lắm nhỉ ???

Romeo: – Uất làm gì cho mệt ngýời hả em. Ðằng nào chúng chẳng xùi bọt mép, lép dạ dày khi ngửi phải mùi giầy của anh

Juliet: Sax sac !

Romeo: – Gì cõ ???

Juliet: – Ah… ko… ðỉnh quá, chàng thật là ðỉnh cao!!!

Romeo: – Vậy nàng có yêu ta không???

Juliet: – Tất nhiên là có. Em yêu anh nhý mây yêu núi. Em yêu anh nhý yêu túi của anh . Còn anh, anh có yêu em ko???

Romeo: – Anh yêu em hõn những gì em nói. Anh yêu em hõn gió yêu hàng cây. Anh yêu em hõn bò yêu cỏ. Anh yêu em anh dám bỏ cả em…

Juliet: – Thật ý???

Romeo: – Thật vậy!!!

Juliet: – Anh thề đi >.<

Romeo: – Anh thề!!! Anh mà nói ðiêu ngýời yêu anh chết. Anh mà nói sai mai anh nói lại.

Juliet: – Ôiii… Con Sờ Hát bé bự của em…

Romeo: – Thiên thần bé nhỏ của anh…

Đúng lúc đó Tybalt xuất hiện…

Juliet: – A… anh Tybalt… thiên tuế, thiên tuế, sao ngu thế

Tybalt: – Bình địa em!!! Còn thằng kia, mày làm gì ở đây???

Romeo: – Tỏ tình chứ còn làm gì.

Tybalt: – Á à… mày là Romeo, rãng nhô, trán rô, bán lô tô ở ðầu phố ðúng ko???

Romeo: – Còn mày là Tybalt ngýời toàn gân, ***** ở chân, bán thịt chó ở Nhật Tân chứ gì???

Tybalt: – Thằng kia trả tao tiền thịt chó mày nợ tao 3 tháng trýớc.

Romeo: – Ấy ấy anh bình tĩnh, đâu còn có đó, thịt chó còn có lá mõ.

Tybalt: – Ko bình tĩnh gì hết!!! Sao nhìn mặt mũi mày sáng sủa mà lại bẩn tính thế hả???

Romeo: – À… ðýợc rồi…, còn mày, nhìn dáng mày cao cao, mặt mày xanh xao chắc là mày bị AIDS, mà mày bị AIDS nghĩa là ðời mày sắp hết…

Tybalt: – Thằng khốn nạn, thằng xúc sinh, thằng… thằng chýa xúc miệng… Tao phải….

Romeo: – Phải làm sao???

Tybalt: – Cho mày 1 trận…

Romeo rút… V2…. tít tít tít…

Romeo: – Alo bà Tybalt ðấy ạ???

Tybalt: – Ấy ấy, anh õi, anh tha cho em, anh ðừng mách vợ em…

Romeo: – Vậy thì xéo mau!!!

Stibân: – Vâng em xéo..

Juliet: – Ôi, chàng mới oai phong làm sao. Phần thýởng của chàng là một nãm xài POND’S miễn phí!

Romeo: – Cảm õn nàng.

( Juliet õi, vào ðánh rãng ði con, từ sáng tới giờ con chýa ðánh rãng ðâu ðấy _ tiếng bố Juliet )

Juliet: – Chết rồi chàng õi, chàng mau về ði ko bố em thấy…

Romeo: – Ừ… ừ… à mà nàng cho ta vay 5 nghìn trả tiền gửi xe!

Juliet: – Đây… 5 nghìn rýởi luôn cho xông xênh….

Đúng lúc đó, bố Juliet nhìn thấy…

Bố Juliet: – Thằng kìa, mày là ai??? Làm gì ở đây???

Romeo: – Cháu… cháu… cháu vào ðây… hái hoa ạ!

Bố Juliet: – A… ông nhận ra mày rồi, hôm trýớc ông tắm sông, mày lấy quần của ông đúng ko???

Vừa nói bố Juliet vừa phi mình từ ban công xuống đuổi theo Romeo...

 
Trong kuộc đời anh chưa hề quỳ gối 
Trong xã hội anh chưa khuất phục ai
Trên zang hồ anh san bằng tất kả
Trên đường tình anh gục ngã vì em....

Advertisements


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

et cetera
%d bloggers like this: