HitmanNlh's Blog











{08/03/2009}   Học Cách Mỉm Cười

Chấp nhận và vượt qua. Cứ chìm ngập trong kỉ niệm rồi thì sao dứt ra được.

Quá khứ không phải để khóc, để gục ngã, không dành cho những con người yếu đuối luôn mang ra để hối hận hay day dứt.

Quá khứ là để nhớ, để trong tim, chôn chặt đáy lòng, để khi cần thì lôi ra gặm nhấm rồi sau đó lại quay về đối diện với hiện tại.

Nhớ rồi cất giữ. Giữ chứ không xóa.

Kỉ niệm là những mảnh ghép – yêu thương là những mảnh ghép.

Giữ để trái tim nguyên vẹn yêu thương

Giữ để lòng mình không còn bất cứ khoảng trống

Ngày ồn ào và đêm lặng lẽ

Mưa lạnh giá và nắng chói chang

Đông hoang tàn và hè rực rỡ

Niềm thương nhớ và nỗi quặn đau

Tiếng cười trong vắt và giọt nước mắt nghẹn ngào

Là khác nhau nhưng chẳng hề nghịch lý

Kí ức qua đi trở về với hiện tại

Vòng thời gian vẫn quay đều

Hôm nay nhìn lại hôm qua đã thành quá khứ

Ngày mai nhìn lại hôm nay thành dĩ vãng xưa

Nhưng chỉ thời khắc là đổi thay còn kí ức thì vẫn còn mãi

Nụ cười – tiếng khóc – Tất cả vẫn là thế, vẫn đẹp đẽ và trở thành những mảnh ghép không thể thiếu được trong bức tranh yêu thương

Yêu thương rời xa rồi yêu thương lại trở lại. Yêu thương tiếp yêu thương và ta sẽ sống mãi trong khoảng yêu thương đó.

Yêu thương – và – giữ chặt yêu thương

Để khi ngoảnh lại – ta biết trong đâu đó – quanh đây vẫn còn mãi nhịp đập của những trái tim yêu thương – hướng về nhau

Cuộc sống…ai mà chẳng có lúc vui lúc buồn..Khi vui ta cười , khi buồn ta khóc….

Sao ta không học cách mỉm cười để cuộc sống tốt đẹp hơn…học cách nhìn cuộc sống dưới 1 góc độ khác lung linh , nhiều màu sắc hơn …

” Một ngày mới nắng lên , ta dang tay chào đón…” … hãy thức dậy chào ngày sang bằng 1 nụ cười , ta sẽ thấy nhẹ nhàng hơn…

Sống , phải biết chấp nhận …Sống đối diện với thực tế…Dù có thế nào đi chăng nữa…cuộc sống chẳng bao giờ êm ả .. ta luôn phải trải qua những bão tố , phong ba … phãi đi trên những con đường chông gai , thử thách…chứ không phãi là những con đường trải đầy hoa hồng…Nhiều lúc ta đau lòng , ta buồn , ta khóc…Nhưng hãy học cách mỉm cười với cuộc sống này..học cách lớn dần , bật khóc , lau nước mắt , chấp nhận và quên nó đi…Cứ nghĩ rằng khóc là không tốt …Trong lúc đau đớn nhất , nhưng không thể rơi nổi 1 giọt nước mắt , mà cứ cố kìm nén trong lòng thì mới là không tốt…và trong cơn đau ấy , có thể ngả đầu vào đâu đó , thả cho nước mắt rơi mới là tuyệt….

Hãy để lòng nhẹ tênh…Không còn vương chút phiền muộn…Phải tự vực dậy sau cơn đau , đứng lên sau mỗi lần vấp ngã…

Tôi…học cách quên đi mọi đau đớn và học cách nhớ …nhớ những hạnh phúc , nhớ những gì tốt đẹp nhất….!

Vẫn iu_vẫn chờ_vẫn hy vọng vào những jì đã từng nghe……



sunny_ly says:

thch cu cuối “học cch qun đi mọi đau đớn v học cch nhớ …nhớ những hạnh phc , nhớ những g tốt đẹp nhất.”
nhưng sẽ cố gắng học cch mỉm cười



Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

et cetera
%d bloggers like this: